Già thì khổ, ai cũng biết. Sanh bệnh lão tử! Nhưng
già vẫn
có thể sướng. Muốn sống lâu thì phải già chớ sao! Già có cái đẹp của
già. Trái chín cây bao giờ cũng ngon hơn trái giú ép.
ái sướng đầu tiên của già là biết mình… già, thấy mình già, như trái
chín cây thấy mình đang chín trên cây. Nhiều người
chối
từ già, chối từ cái sự thật đó và tìm cách giấu cái già đi, như trái
chín cây ửng đỏ, mềm
mại,
thơm tho mà ráng căng cứng, xanh lè thì coi hổng được.
Mỗi ngày nhìn vào gương, người già có thể phát hiện những vẻ đẹp bất
ngờ như những nếp nhăn mới xòe trên khóe mắt, bên vành môi, những
lọn tóc lén lút bạc chỗ này chỗ nọ, cứng đơ, xơ xác… mà không khỏi
tức cười! Quan sát nhìn ngắm mình như vậy, ta mới hiểu hai chữ “xồng
xộc” của Hồ Xuân Hương:
“Chơi xuân kẻo hết xuân đi.
Cái già xồng xộc nó thì theo sau!” .
Có lẽ nữ sĩ lúc đó mới vào lứa tuổi 40! Thời ta bây giờ, 40 tuổi lại
là tuổi đẹp nhất. Phải đợi đến 80 mới gọi là hơi già. Trong tương
lai, khi người ta sống đến 160 tuổi thì 80 lại là tuổi đẹp nhất!
Tuy vậy, thực tế, già thì khó mà sướng. Con người
ta có cái khuynh hướng
dễ thấy khổ hơn. Khổ dễ nhận ra còn sướng thì khó biết! Một người
luôn thấy mình… sướng thì không khéo người ta nghi ngờ hắn
có vấn đề… tâm thần! Nói chung, người già có ba nỗi khổ thường gặp
nhất, nếu
giải
quyết được sẽ giúp họ sống “trăm năm hạnh phúc”:
* Một là thiếu
bạn!
Nhìn qua nhìn lại, bạn cũ rơi
rụng
dần… Thiếu bạn, dễ hụt hẫng, cô đơn và dĩ nhiên… cô độc. Từ đó dễ
thấy mình bị bỏ rơi, thấy không ai hiểu mình! Quay quắt, căng thẳng,
tủi thân. Lúc nào cũng đang như
“Gặm một khối căm hờn trong cũi sắt
Ta nằm dài nghe ngày tháng dần qua…!”.
Người già chỉ sảng khoái khi được rôm rả với ai đó, nhất là những ai
“cùng một lứa bên trời lận đận”… Gặp đựơc bạn tâm giao thì quả là
một liều thuốc bổ mà không bác sĩ nào có thể biên toa cho họ mua
được!
Để giải quyết chuyện này, ở một số nước tiên tiến, người ta mở các
phòng tư vấn, giới thiệu cho những người già cùng sở thích, cùng
tánh khí, có dịp làm quen với nhau. Người già tự giới thiệu mình và
nêu “tiêu chuẩn” người bạn mình muốn làm quen. Nhà tư vấn
sẽ “matching” để tìm ra kết quả và
làm… môi giới…Dĩ
nhiên môi giới cho họ kết bạn. Còn sau này họ thấy tâm đầu ý hợp
tiến tới
hôn nhân (nếu
còn độc thân) thì họ ráng chịu! Đó là chuyện riêng của họ. Ngày
trước, Uy viễn tướng công mà còn phải than:
Tao ở nhà tao tao nhớ mi
Nhớ mi nên phải bước chân đi
Không đi mi bảo rằng không đến
Đến thì mi hỏi đến làm chi
Làm chi tao có làm chi đựơc
Làm được tao làm đã lắm khi…
Nguyễn
Công Trứ
Rồi họ dạy người già học vi tính để có thể “chat”, “meo” với
nhau chia
sẻ tâm tình, giải tỏa stress…
Thỉnh thoảng tổ chức cho các cụ họp mặt đâu đó để được trực tiếp gặp
gỡ, trao đổi, dòm ngó, khen ngợi hoặc… chê bai lẫn nhau. Khen ngợi
chê bai gì đều có lợi cho sức khỏe! Có dịp tương tác, có dịp cãi
nhau là sướng rồi. Các tế bào não sẽ đựơc kích thích, đựơc hoạt hóa,
sẽ tiết ra nhiều kích thích tố. Tuyến thượng thận sẽ hăng lên, làm
việc năng nổ, tạo
ra cortisol và epinephrine làm cho máu huyết
lưu thông, hơi thở trở nên sảng khóai, rồi tuyến sinh dục tạo ra
DHEA (dehydroepiandosterone), một kích thích tố làm cho người ta trẻ
lại, trẻ không ngờ!…Dĩ nhiên phải chọn một nơi có không khí trong
lành. Hoa cỏ thiên nhiên. Thức ăn theo yêu cầu. Gợi nhớ những kỷ
niệm xưa… Rồi dạy
các cụ
vẽ tranh, làm thơ, nắn tượng… Tổ chức triển lãm cho các cụ. Rồi
trình diễn văn nghệ cây nhà lá vườn. Các cụ dư sức viết kịch bản và
đạo diễn. Coi văn nghệ không sướng bằng làm … văn nghệ!
* Cái thiếu thứ hai
là thiếu… ăn !
Thực
vậy. Ăn không phải là tọng là nuốt là xực là ngấu nghiến …cho nhiều
thức ăn! Ăn không phải là nhồi nhét cho đầy bao tử! Trong cuộc sống
hằng ngày có nhiều thứ nuốt không trôi lắm! Chẳng hạn ăn trong nỗi
sợ hãi, lo âu, bực tức; ăn trong nỗi chờ đợi, giận hờn thì nuốt sao
trôi? Nuốt là một phản xạ đặc biệt của thực quản dưới sự điều khiển
của hệ thần
kinh. Một
người trồng chuối ngược vẫn có thể nuốt được dễ dàng! Nhưng khi buồn
lo thì phản xạ nuốt bị cắt đứt!
Nhưng các cụ thiếu ăn, thiếu năng lựơng phần lớn là do sợ bệnh,
kiêng khem quá đáng. Bác sĩ lại hay hù, làm cho họ sợ thêm! Nói
chung, chuyện ăn uống nên nghe theo mệnh lệnh của… bao tử:
Cư trần lạc đạo thả tùy duyên
Cơ tắc xan hề khốn
tắc miên…”
(Ở đời vui đạo hãy tùy duyên
Đói đến thì ăn mệt ngủ liền…)
Trần
Nhân Tông
“Listen to your body”. Hãy lắng nghe sự mách bảo của cơ thể mình! Cơ
thể nói… thèm ăn cái gì thì nó đang cần cái đó, thiếu cái đó! Nhưng
nhớ ăn là chuyện của văn hóa ! Chuyện của ngàn năm, đâu phải một
ngày một buổi. Món ăn gắn với kỷ niệm, gắn với thói quen, gắn với
mùi vị từ thuở còn thơ! Người già có thể thích những món ăn…kỳ cục,
không sao. Đừng ép! Miễn đủ bốn nhóm: bột, đạm, dầu, rau…Mắm nêm,
mắm ruốc, mắm sặc, mắm bồ hóc, tương chao… đều tốt cả. Miễn đừng quá
mặn, quá ngọt…là được. Cách ăn cũng vậy. Hãy để các cụ tự do tự tại
đến mức có thể đựơc. Đừng ép ăn, đừng đút ăn, đừng làm “hư” các cụ!
Cũng cần có sự hào hứng, sảng khoái, vui vẻ trong bữa ăn. Con cháu
hiếu thảo phải biết … giành ăn với các cụ. Men tiêu hoá được tiết ra
từ tâm hồn chớ không chỉ từ bao tử.
* Cái thiếu thứ ba là thiếu vận động !
Già thì hai chân trở nên nặng nề, như mọc dài ra, biểu không chịu
nghe lời ta nữa! Các khớp cứng lại, sưng lên, xương thì mỏng ra, dòn
tan, dễ vỡ, dễ gãy…! Ấy cũng bởi cả một thời trai trẻ đã “Đi đâu
loanh quanh cho đời mỏi mệt…” (TCS)!
Bác sĩ thường khuyên vận động mà không hướng dẫn kỹ dễ làm các cụ
ráng quá sức chịu đựng, lâm bệnh thêm. Phải làm sao cho nhẹ nhàng mà
hiệu quả, phù hợp với tuổi tác, với sức khỏe. Phải từ từ và đều đều.
Ngày xưa người ta săn bắn, hái lượm, đánh cá, làm ruộng, làm rẫy…
lao động suốt ngày. Bây giờ chỉ ngồi quanh quẩn trước TV . Có một
nguyên tắc
“Use it or lose it!” . Cái gì không xài thì teo! Thời
đại bây giờ người ta xài cái đầu nhiều quá, nên “đầu thì to mà đít
thì teo”. Thật đáng tiếc!
Không cần đi đâu xa. Có thể tập trong nhà. Nếu nhà có cầu thang thì
đi cầu
thang ngày mươi
bận rất tốt. Đi vòng vòng trong phòng cũng được. Đừng có ráng lập
“thành tích” làm gì! Tập cho mình thôi.. Từ từ và đều đều… Đến lúc
nào thấy ghiền, bỏ tập một buổi … chịu hổng nổi là được!
Nguyên tắc chung là kết hợp
hơi
thở với vận động. Chậm rãi, nhịp nhàng. Lạy Phật cũng phải đúng …kỹ
thuật để khỏi đau lưng, vẹo cột sống. Đúng kỹ thuật là giữ tư thế và
kết hợp với hơi thở.
Đó cũng chính là thiền,
là yoga, dưỡng sinh… ! Vận động thể lực đúng cách thì già sẽ chậm
lại. Giảm trầm cảm, buồn lo. Phấn chấn, tự tin.
Dễ
ăn, dễ ngủ…
Tóm lại, giải quyết đựơc “ba cái lăng nhăng” đó thì có thể già mà…
sướng vậy.